Chiếm Hữu (bản đọc thử 1-10 chương) (Huyền ảo, Loạn luân, Uy hiếp, Dị năng, Hoán đổi thân xác, Tiểu Mã)

Thể loại: Truyện Sáng tác Việt, Huyền ảo, LL, Uy hiếp, Dị năng, Hoán đổi thân xác, Tiểu Mã.
“Lời nói đầu,
Kính chào Quý độc giả, Rất cảm ơn Quý vị thời gian đã nhiệt tình ủng hộ các bộ truyện của Ẩn Long. Nay tôi xin được gởi đến thêm một bộ truyện với nội dung mới mẻ, thú vị, tin rằng sẽ thỏa mãn đa phần nhu cầu của các Quý độc giả.
Nội dung:
Bộ truyện kể về một phép màu giúp một gã sa cơ lỡ vận đến mức phải đi ăn mày được hoán đổi thân xác với một đứa bé con nhà giàu có. Thú vị ở chỗ ngoài chuyện được hoán đổi ấy, nhân vật chính của chúng ta còn mang thêm sức mạnh của côn trùng, có khả năng điều khiển chúng với nhiều tình tiết mới mẻ, cực kỳ thú vị.
Đúng như tên gọi, bộ truyện sặc mùi Chiếm Hữu, không chỉ người mẹ xinh đẹp như thiên thần mà còn nhiều nữ nhân khác nữa. Đây là bộ truyện được xếp vào loại nặng đô với những cảnh nóng đầy rẫy, hầu như xuyên suốt bộ truyện. Hình tượng nhân vật được xây dựng nhiều màu sắc, phù hợp thực tế chứ không thần tượng hóa phụ nữ với những vẻ đẹp chỉ có trong tưởng tượng.
Cũng nói thêm rằng bộ truyện này Ẩn Long tôi dự định viết gồm có 3 hồi, mỗi một hồi trên dưới trăm tập (15 vạn chữ), lần đăng tải này là hồi thứ nhất: PHÉP MÀU.
Lưu ý: Truyện có nhiều yếu tố 18+ và tam quan riêng rẽ, vui lòng cân nhắc kỹ trước khi đọc
Nay mình nhờ lão Sắc mang bộ truyện này đến với các đồng đạo
Truyện gồm 3 Hồi, Hồi 1 – Phép Màu này có 92 chương, mở bán với mức giá quen thuộc: 50.000đ/ bộ
Quý độc giả quan tâm vui lòng liên hệ Tele: https://t.me/hiddra
=========
Trích đoạn cảnh sắc
Cả Minh và Thiên Mỹ lúc này vẫn chưa hay biết đến những biến chuyển trong người cậu bé, cả hai còn đang bận bịu với những khoan khoái của mình. Cậu bé còn chưa tròn 10 tuổi đang ra sức bú mút điên cuồng một bên bầu ngực, bàn tay non nớt cũng quên đi sợ sệt mà đưa lên sờ nắn, vân vê bên còn lại, khiến cho người mẹ tâm trí đảo điên, cũng quên hết luân thường, cứ liên tục rùng mình, khuôn miệng thì không ngừng rên xiết.
Khi những khoái cảm cứ liên tục trào dâng, cơ thể Thiên Mỹ cũng dần mất đi kiểm soát, đôi bàn tay trắng trẻo mịn màng theo phản xạ yếu ớt ngăn trở hành động đứa con trai, rồi lại quơ quào tìm điểm tựa. Trong những phút giây đó, không tránh khỏi một sự va chạm chết người, bàn tay mềm mại kia đã va phải cái khối thịt cứng ngắc, đang đội chiếc quần thun của cậu con quý tử.
Cái chạm đó… làm Thiên Mỹ thấy như một cái công tắc trong người mình vừa được bật, khai thông hết mọi bức bách dồn ứ bên trong. Nàng… lên đỉnh. Đúng vậy, cái cảm giác tuyệt diệu mà không biết đã bao lâu rồi nàng chưa được nếm trải, nó lại đến một cách đột ngột, bất ngờ mà không cần có thứ gì viếng thăm vào sâu trong cơ thể.
Khó tin ư? Có thể, nhưng nó lại là sự thật. Bằng chứng là giờ đây nửa thân dưới của Thiên Mỹ đang không ngừng co giật, dù cho nàng đã cố gồng người kìm nén. Cứ cho là nàng gắng gượng được đi, nhưng cũng không cách nào ngăn được dòng chất lỏng đang trào ra từ nơi sâu thẳm, đến mức khiến nàng cảm nhận được rõ ràng sự ẩm ướt thấm qua mấy lớp quần. Thiên Mỹ hoảng hốt, cơn cao trào qua đi cũng đã giúp nàng tỉnh táo đôi phần, vội vàng đẩy khuôn miệng, bàn tay còn đang tham lam của đứa con ra khỏi cơ thể, miệng không ngừng quát:
– Đừng… Minh… Mau dừng lại. Buông mẹ ra… Minh, con có nghe không?
Minh hốt hoảng, cậu cũng vừa bừng tỉnh, vội vàng lùi lại, quên mất phía sau lưng đang là một khoảng trống mênh mông. Cậu bé ngã lăn quay, nhưng kịp vội vàng ngồi bật dậy. Thiên Mỹ sau chút hốt hoảng cũng yên lòng khi thấy con trai không hề hấn gì, nàng lại sực nhớ về vấn đề quan trọng, chẳng nói chẳng rằng chạy một mạch ra khỏi phòng.
Thoáng chốc, căn phòng ngủ nhỏ bé vừa nãy ngập tràn tiếng ỉ ôi rên rỉ, giờ chỉ còn lại một sự lặng im. Minh vẫn ngồi dưới sàn, thẫn thờ nhớ lại những diễn biến vừa qua, kinh nghiệm dạn dày giúp cậu bé biết chắc một điều, người phụ nữ kia vừa… cực khoái, ngay đúng thời điểm chạm vào thứ còn đang cứng ngắc giữa hai chân cậu.
“Khoan đã…. Cứng? Chẳng lẽ…”
Minh không kịp suy nghĩ dông dài, cậu lập tức lột phăng chiếc quần thun vướng víu. Trên bờ mu vẫn trơn láng không một cọng lông đó, giờ đây đang có một chiếc cọc… à không… nói đúng hơn là một chiếc que dài bằng ngón tay dựng thẳng, cứng cáp và nóng hôi hổi như thép nguội.
“Cương… Cương lên rồi… Quá tốt rồi… Ha ha ha ha ha ha…”
Minh cố kìm nén chỉ để tràng cười vang trong tâm trí, bởi cậu bé biết nếu để nó lọt ra ngoài, ắt hẳn sẽ đầy dã tính và ghê rợn. Rời khỏi sàn nhà lạnh buốt, Minh đặt mình trên giường, dĩ nhiên vẫn ở truồng, một bàn tay khẽ run run đưa đến gần khúc thịt.
Ngay ở cái chạm đầu tiên, một cảm giác vừa quen vừa lạ lập tức xâm chiếm toàn bộ tâm trí chàng trai trẻ, cái cảm giác khiến người ta lâng lâng bay bổng, gây nghiện hơn bất kỳ loại thuốc phiện nào, nó kéo theo những tư tưởng tà dâm đột ngột dâng tràn như con nước thủy triều mạnh mẽ.
Đôi mắt Minh từ nãy đến giờ vẫn không rời một giây khỏi thứ quý giá nhất đời mình, thứ ấy tuy đã vừa có chút ngông nghênh nhưng nhìn qua vẫn hết sức đáng yêu, cái kích thước chỉ bằng ngón tay ấy vẫn chưa giúp “cậu bé” vươn mình ra khỏi lớp da bao dày cộm trên đầu, khiến nó trông chẳng khác nào một viên kẹo nhỏ còn nằm trong giấy gói.
Chỉ là… Minh không cam lòng nhìn thanh “bảo kiếm” của mình bị phong ấn. cậu hiểu rõ nếu không giải khai thì có sắc bén lợi hại đến đâu cũng không hữu dụng. Nghĩ là làm, những ngón tay non nớt bắt đầu nhè nhẹ lần mò nơi đầu khấc, từng chút một vân vê, khai mở lớp da nhăn nheo đã nhiều năm dính chặt.
Xót… Cơn đau rát bất chợt nhói lên làm Minh giật nảy mình rồi toàn thân run rẩy, nhưng nó chẳng làm chùn được quyết tâm của một gã đàn ông. Cứ thế, từng chút một lớp da lì lợm được hé mở, cho đến khi…
“Phóc… Á… Á… Á… Á… Á…”
Trong căn phòng ngủ rộng lớn của hai vợ chồng bên dưới tầng 1, nơi người mẹ vừa vội vã xông vào khi nãy, cũng chẳng màng đến chuyện đóng cửa mà chui tọt vào nhà tắm. Như tìm được chút an toàn trong không gian chật hẹp, Thiên Mỹ đứng tựa vào tường, thở hổn hển, hai tay bưng lấy mặt như muốn trốn tránh những thước phim dơ bẩn trong đầu. Thế nhưng, cho dù cô được màn đen che phủ, lại chẳng thể chối bỏ cái cảm giác tê dại vẫn còn vương vấn ở nơi sâu thẳm nhất. Nơi đó, dù đã được cô xịt rửa nhiệt tình ngay lúc mới vào phòng, vẫn còn đang không ngừng rỉ rả thứ chất lỏng trong veo, nhơm nhớp.
“Mỹ… Mày đang làm gì vậy Mỹ? Mày sướng sao? Sướng khi được thằng bé kích thích sao? Nó là con trai ruột mày đó Mỹ…”
Từ nãy đến giờ, trong đầu người phụ nữ chỉ luôn văng vẳng những câu chất vấn như thế, khiến cõi lòng cô như bị xé tan thành muôn vạn mảnh. Cô muốn trả lời, muốn đổ lỗi cho những “đấng đàn ông” trong ngôi nhà này, nhưng cô không thể, cô quá yêu thương họ, điều đó khiến cô tự giác nhận hết phần lỗi về mình, dằn vặt và ghét bỏ cái thứ xúc cảm điên rồ của một người phụ nữ.
Đúng lúc này, tiếng thét cao vút từ tầng trên vọng xuống, nó như muốn xé nát tâm can Thiên Mỹ, đánh thức bản năng người mẹ. Không chút chần chờ, cô vơ chiếc quần giả váy xỏ qua hai chân, vội vàng đến mức suýt thì té sấp mặt, dĩ nhiên chẳng thể nhớ nỗi việc bao bọc khu cấm địa bằng chiếc quần lót khác.
Cũng chẳng biết đào đâu ra sức mạnh khiến người mẹ phóng như bay trên những bậc thang, chưa hết mấy giây đã xuất hiện trong phòng đứa con trai yêu dấu. Nơi đó, một cảnh tượng làm cô hốt hoảng, Minh gương mặt nhăn nhó trông vô cùng khổ sở đang lăn qua lộn lại trên giường, hai tay bịt kín vùng hạ bộ trần truồng.
– Minh… Con sao vậy… Minh… Đừng làm mẹ sợ…
Thiên Mỹ lập tức nhào đến bên giường, cố gắng giữ chặt lấy cơ thể non nớt kia hy vọng có thể trấn an đôi chút để hỏi han cậu bé. Cũng may, trông lúc cô đang bất lực thì Minh tuy vẫn lăn lộn, vẫn có thể tranh thủ trình bày:
– A… Con… Chỗ đó… A… của con… Tự dưng… A… có cái gì đó… lòi ra… Á… làm con đau quá mẹ ơi… A… A…
Dù cho ban đầu có chút hoảng loạn nhưng Thiên Mỹ vốn là con người điềm đạm và trầm tĩnh, cô cố gắng lắng nghe hết từng lời ngắt quãng của con trai, xâu chuỗi nó lại để tìm ra nguyên nhân sự việc.
“Chỗ đó… Lòi ra… Cương cứng…”
Rất nhanh, người mẹ đã có đáp án trong đầu. Nền giáo dục ngày nay không còn né tránh những kiến thức nhạy cảm về sinh lý nữa, thân là một giáo viên chủ nhiệm khối lớp 5, cô cũng thông hiểu ít nhiều về cơ thể đám nhỏ ở lứa tuổi này. Chỉ là… biết là một chuyện, còn trực tiếp đối mặt lại là chuyện khác, huống hồ nó còn đang diễn ra trên cơ thể đứa con yêu quý, khiến Thiên Mỹ nhất thời cũng không biết làm gì.
Minh đau đến chảy cả nước mắt, chính cậu cũng không ngờ khoảnh khắc lì lợm của bản thân lại dẫn đến hậu quả trớ trêu này. Ngoài cơn đau dằn xé, cậu còn đang vô cùng lo lắng, không biết có gây ra thương tổn gì cho thanh kiếm báu kia không. Đúng lúc này, Thiên Mỹ cố gắng hít mạnh một hơi, tình mẫu tử lần nữa tiếp thêm cho cô sức mạnh, đôi tay tưởng như yếu ớt đã thành công kềm giữ cậu bé. Thiên Mỹ nét mặt đầy nghiêm túc, nhưng vẫn dịu dàng nói:
– Con trai, đừng lăn lộn nữa. Buông tay ra mẹ xem.
Thanh âm ngọt ngào ấy như suối nguồn trong vắt, mát lành lập tức xoa dịu đi phần nào cơn đau quái ác, Minh bừng tỉnh, cảm giác giống hệt như lúc bị cơn đau thắt ruột hành hạ trong con hẻm nhỏ, cũng chính giọng nói này đã khiến cậu có lại sức sống mãnh liệt, vượt qua cơn nguy kịch để có được ngày hôm nay.
2. File truyện của viện đa số được lưu trên web mega. Ae lưu ý Mega là nơi lưu chữ file chứ không phải là nơi để đọc file truyện. Ae cần phải tải file truyện về máy của mình như hướng dẫn ở bên trên và dùng các app reader để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất. Nếu ae cần tham khảo list các app reader để đọc file truyện thì có thể xem bài viết này: https://sachiepvien.net/blog/app-doc-treuyen-tren-web-android-ios/