Đấu phá vận vận thiên các (1-112 chương) (xây dựng thế lực, nách gian, xúc tu, vạn giới)

Giới thiệu:
Giữa biển cát mênh mông của Gia Mã Đế Quốc, một tòa đấu giá tháp đỏ vàng sừng sững mọc lên từ hư không, như một ngọn đèn soi sáng đêm đen của sa mạc.
Trần Quy – một người đàn ông hiện đại, tỉnh dậy sau một giấc ngủ… lại phát hiện mình xuyên không vào thế giới Đấu Phá Thương Khung, trở thành Vân Vận – nữ tông chủ Vân Lam Tông!?
Từ một nam nhân đường đường chính chính, bỗng biến thành một tuyệt sắc nữ nhân mềm mại, thơm ngát, thân phận lại ở giữa tâm bão của một thế giới cường giả vi tôn – nơi kẻ yếu bị nuốt chửng, nơi âm mưu, thực lực và thế lực đan xen như mạng nhện.
Một tông môn đang suy yếu…
Một thế lực hùng mạnh trong bóng tối sắp nuốt chứng nàng…
Một thân phận mới – một giới tính mới – một thế giới đầy cường giả sẵn sàng giẫm nát kẻ yếu dưới chân.
> “Đã thành Vân Vận… vậy thì ta sẽ không lặp lại số phận cũ.”
“Ta sẽ viết lại vận mệnh này.”
Dựa vào trí tuệ của người hiện đại, cùng Hệ Thống Vận Thiên, Trần Quy trong thân thể Vân Vận bắt đầu xây dựng thế lực của riêng mình: dựng tháp, bố trận, chiêu nhân tài, nuốt tài nguyên… và tung hoành giữa thế giới Đấu Khí nguy hiểm.
Từ một nữ tông chủ tưởng như yếu đuối, nàng sẽ trở thành một nữ vương mạnh mẽ, khéo léo – quyết đoán, từng bước lật ngược vận mệnh
[ CẦN NHIỀU BÌNH LUẬN CÁC BẠN ĐỂ TRUYỆN GIỮ ĐỘNG LỰC]
Thể Loại: xây dựng thế lực, nách gian, xúc tu, vạn giới
Tác giả: Mỏ đá
Trích đoạn cảnh sắc
Nạp Lan Yên Nhiên đã đi. Thiếu nữ ngoan ngoãn, với khuôn mặt còn đỏ bừng vì nụ hôn đầu đầy cấm kỵ, đã vội vàng rời đi với bộ váy mới—. Nhưng Yên Nhiên đã quên mất, hay bị chính sư phụ của mình cố tình lừa gạt để quên lại cái váy cũ.
Vân Vận mỉm cười, nụ cười nhẹ như thoáng mây trôi nhưng ẩn chứa sự rùng rợn của một kẻ biến thái. Nàng quay lại, nhẹ nhàng bước vào bồn tắm lần nữa.
Hơi nước đã dịu đi rất nhiều, nhưng vẫn còn bốc lên từ hồ đá, phản chiếu ánh sáng tím lam trong mắt nàng. Cảm giác ấm áp, thanh khiết của dược dịch vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng Vân Vận không quan tâm đến sự thanh khiết đó. Nàng tìm kiếm một thứ khác.
Chiếc áo yếm cũ của Yên Nhiên, một tấm vải mỏng màu lam nhạt, nằm co ro trên một chiếc ghế chạm trổ. Nó không phải là y phục lụa là, mà là chiếc áo đã thấm đẫm mồ hôi, thấm đẫm mùi cơ thể của thiếu nữ.
Vân Vận bước tới, bàn tay ngọc thon dài run rẩy. Nàng đưa tay ra, nhặt chiếc áo lên.
Nàng đưa nó lên mặt, hít sâu.
Mùi hương.
Đó không phải là hương thơm của hoa cỏ hay xạ hương. Đó là một mùi hương kích thích, thân thuộc và quyến rũ một cách chết người. Mùi của mồ hôi trinh nữ sau một buổi tập luyện cường độ cao. Mùi của đấu khí vừa được đột phá. Mùi của tuổi trẻ .
Vân Vận nhắm mắt lại. Hình ảnh Nạp Lan Yên Nhiên quỳ lạy dưới chân nàng, thân hình căng cứng vì khổ luyện, khuôn mặt tái nhợt vì bị giày vò, lại hiện lên rõ ràng. Sự phục tùng tuyệt đối này, sự ngoan ngoãn đến mức sẵn sàng nhận lấy mọi yêu cầu và cả nụ hôn cấm kỵ đó—nó khiến Đấu Khí trong nàng bỗng nhiên loạn lên, không phải vì tu luyện, mà vì dục vọng.
Nàng siết chặt chiếc áo yếm vào ngực, cảm nhận hơi ấm và độ ẩm còn sót lại trên vải. Nàng điên cuồng hít hà, mùi hương đó như một loại đan dược cực phẩm.
“Tiểu Yên Nhiên…”
Vân Vận khẽ rên rỉ, một âm thanh trầm thấp và méo mó. Dục vọng đã chiến thắng sự cao quý. Nàng từ từ thả mình vào trong chiếc bồn đá. Làn nước mát lạnh từ từ bao bọc lấy cơ thể trần trụi của nàng.
Nàng nhìn xuống chiếc áo của đồ đệ đang nằm trong tay mình.
Không còn ngần ngại nữa.
Nàng đưa chiếc áo lên, áp chặt vào mũi và miệng. Nàng hít thở như một con thú, nuốt lấy từng phân tử mùi hương mồ hôi và Đấu Khí còn vương trên đó. Nàng ngửi lấy mùi nách trên chiếc áo, một mùi hương chua chua, mặn mặn nhưng lại cực kỳ kích thích, thứ mà chỉ người thiếu nữ mới có.
Bàn tay ngọc của Vân Vận không kìm được nữa, nó trượt xuống dưới, tìm đến nơi ẩm ướt nhất, cấm kỵ nhất của nàng.
Chiếc áo của Yên Nhiên vẫn bị ép chặt vào mặt. Mùi hương ấy, kết hợp với dòng nước ấm áp bao quanh cơ thể, và hư ảnh của Đấu Giả Ngũ Tinh ngoan ngoãn đang phục tùng dưới thân nàng—tất cả khiến Vân Vận như phát điên.
Ngón tay nàng dò tìm, luồn lách qua lớp lông mu mỏng manh, chạm vào môi âm vật đã ướt đẫm.
“Yên Nhiên… Cái yếm của ngươi… Sư phụ đang tận hưởng ngươi…”
Nàng thì thầm, giọng nói méo mó vì khoái cảm cấm kỵ.
Nàng dùng ngón tay thon dài, miết mạnh lên hạt đậu của mình. Cảm giác ngứa ngáy, rạo rực, bị mùi hương của đồ đệ kích thích, khiến nàng phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên lớn. Nàng bắt đầu thủ dâm một cách thô bạo.
Ngón tay nàng càng lúc càng nhanh, càng lúc càng sâu. Mỗi cú đẩy vào âm đạo, mỗi cú miết mạnh lên hột le đều được nàng hình dung là một sự xâm chiếm lên thân thể trinh nguyên của Nạp Lan Yên Nhiên.
Nàng nhắm mắt lại. Trong tâm trí, chiếc áo yếm không còn là vải vóc, mà là da thịt của Yên Nhiên. Nàng đang ôm lấy, đang hưởng thụ toàn bộ sự dâng hiến và tinh hoa của đồ đệ.
Khoái cảm dâng lên như một cơn thủy triều. Đấu Khí Đấu Hoàng Đỉnh Phong trong người nàng xoay chuyển điên cuồng tạo ra một luồng dục vọng tinh khiết nhất. Toàn thân nàng co giật.
“A… a…”
Vân Vận không kìm được nữa, một tiếng rên rỉ dài và khàn bật ra. Nàng cong người, siết chặt chiếc áo của Yên Nhiên đến nỗi nó gần như rách toạc. Âm đạo nàng co thắt mãnh liệt, dòng dâm thủy ấm nóng phun trào, hòa lẫn vào làn nước trong bồn, vẩn đục sự thanh khiết của Thanh Lam Tẩy Tủy Dịch còn sót lại.
Nàng đã đạt được cực khoái.
Hơi thở nàng gấp gáp, cơ thể nàng run rẩy. Vân Vận từ từ mở mắt, ném chiếc áo của Yên Nhiên xuống nước, để nó trôi nổi trên bề mặt. Mùi hương cấm kỵ đó đã hòa tan.
Vân Vận, nữ Đấu Hoàng cao quý, chủ nhân của Vận Thiên Các, giờ đây nằm trong bồn tắm, thân thể trần trụi và tâm hồn ô uế một cách đẹp đẽ. Chiếc áo cũ của đồ đệ trôi lềnh bềnh bên cạnh.
Vân Vận ngâm mình thêm một lúc nữa, tận hưởng cảm giác mệt mỏi và thỏa mãn sau cơn cực khoái bạo tàn. Chiếc áo cũ của Yên Nhiên đã chìm một nửa, mùi hương mồ hôi giờ đã hoàn toàn tan vào trong nước. Nàng với tay nhặt nó lên, không còn là công cụ kích thích, mà là một vật phẩm kỷ niệm quý giá. Nàng sẽ cất nó đi.
Nàng đứng dậy, làn nước ấm chảy dài khỏi cơ thể hoàn hảo. Nàng không rửa sạch chính mình, chỉ dùng một chiếc khăn lụa khô lau đi những giọt nước cuối cùng. Mùi hương dâm dục của chính nàng, kết hợp với dư vị mồ hôi của Yên Nhiên, tạo nên một sự hỗn hợp mà nàng không muốn xóa bỏ.
Vân Vận khoác lên mình một chiếc áo choàng lụa, bước ra khỏi Phong Hoa Các.
2. File truyện của viện đa số được lưu trên web mega. Ae lưu ý Mega là nơi lưu chữ file chứ không phải là nơi để đọc file truyện. Ae cần phải tải file truyện về máy của mình như hướng dẫn ở bên trên và dùng các app reader để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất. Nếu ae cần tham khảo list các app reader để đọc file truyện thì có thể xem bài viết này: https://sachiepvien.net/blog/app-doc-treuyen-tren-web-android-ios/